Hãy nhớ lại thời bạn còn đến trường. ebara CMB Tiết thứ sáu là tiết toán và bạn hoàn toàn chẳng hứng thú gì, vậy thì bạn tính chuyện trốn học. Dĩ nhiên là bạn áy náy lắm, vì bạn học kém môn toán, nhưng củng vì thế mà bạn không thích đến lớp. Nếu không đi học thì kiến thức toán càng hổng hơn. Nhưng nghĩ đến lúc sắp ngồi trong lớp là đã ngán rồi. Do vậy bạn lưỡng lự. Thực ra bạn chưa hề biết rõ là bạn đang ấp ủ ý định trốn học đến mức nào, và dù có áy náy thì bạn cũng đã muốn trốn học lắm rồi. Có nghĩa là: lý trí của bạn chưa biết. Nhưng đúng lúc đó thì bạn được biết là một số bạn khác cũng không muốn đi học tiết thứ sáu. Dĩ nhiên, nếu cân nhắc cho kỹ thì đó không phải là lý do thực sự để bạn hết áy náy. Các bạn có trốn học hay không, hoàn toàn không liên quan đến học lực của bạn sẽ xuống dốc nếu bạn trốn học. Song khi nghe thấy các bạn không đi học thì trong bạn dâng lên một niềm vui khôn tả, khiến chính bạn cũng hơi ngạc nhiên. Bạn quyết tâm không học tiết toán nữa! và mãi đến lúc đó lý trí của bạn mđi nhận thấy ý chí của bạn đã lập kế hoạch xong xuôi trong khi lý trí còn do dự và mải đôi co vđi sự áy náy, Vậy thì có phải bạn đã tự do hạ một quyết định ý chí không? ebara DWO Hình như không. Trước đó, ý chí của bạn đã biết nó muốin gì, và nó thắng thế bằng một luận cứ ngụy tạo, cốt để xoa dịu lý trí của bạn. Bạn tự nhủ: các bạn khác cũng không đến lớp; mặc dù điều đó, như đã nói, thực ra không phải lý do thuyết phục. Ý chí của bạn đã làm được cái nó muốn, và lý trí của bạn chỉ cung cấp cho nó một biện minh thích hợp.
Bằng cách nhân mạnh vai trò của ý chí, Schopenhauer đã chọc một cái gai vào thịt triết học - cũng nên nói thêm là ông rất khoái chí khi làm chuyện đó. Theo quan điểm cá nhân, sau “hàng nghìn năm triết luận“ Schopenhauer rốt cuộc đã triệt hạ tin đồn thất thiệt là con người được dẫn dắt và chỉ huy bởi lý trí. Ông đã nhận ra “sai lầm cơ bản của các triết gia" và qua đó cũng nhận ra, theo lơi ông, “ảo tưởng lớn nhất của mọi ảo tưởng", đó là: chỉ cần biết cái gì là tốt thì cũng thực thi được cái tốt đó. Chẳng phải chính Immanuel Kant cũng nghĩ hệt như thế: lý trí thế nào thì ý chí như vậy? bơm ebara dwo Trong khi thực tế thì ngược lại hoàn toàn: ý chí muốn gì thì lý trí quyết định đúng như vậy?
Giờ thì sự nghi ngờ đối với bộ tư lệnh của lý tính đã tổn tại. Và nó sẽ còn gia tăng. Ta hãy chuyển cảnh bằng một bưđc nhảy vọt qua năm 1964, hơn 100 năm sau khi Schopenhauer qua đời: Giáo hoàng Paul VI bước vào đại khán phòng trong trang phục uy nghiêm để tiếp khách. Các Hồng y giáo chủ vận áo đỏ quỳ xuống và hôn nhẫn của Ngài. Riêng các nhà sinh học, vật lý học và nghiên cứu não vẫn đứng và bắt tay đại diện của Thượng đế dưới trần gian. Viện Hàn lâm Khoa học của Giáo hội hôm nay mời họ đến lâu đài Phục hưng lộng lẫy, nơi ở của Giáo hoàng Paul VI, để cùng với các chuyên gia hàng đầu đương đại bàn về một đề tài vốn vẫn cuốn hút toàn bộ giới khoa học tự nhiên hiện tại: môn nghiên cứu não. Hiện đang có một kiến thức mới mẻ làm cả bền đạo lẫn bên đời quan tâm đặc biệt. Một nhà nghiên cứu não - cho đến lúc ấy còn khá vô danh - từ San Francisco đã tiến hành một thí nghiệm mang tính đột phá, gây ấn tượng mạnh đến các nhà nghiên cứu não hàng đầu, trong đó có ba người đã đoạt giải Nobel.
Benjamin Libet sinh năm 1916 ở Chicago, học sinh lý học. Với ngành học đó, thực ra ông không phải là nhà nghiên cứu não chính thống, nhưng không có gì lạ, vì hồi thập kỷ 30 hầu như không có nơi nào dạy nghiên cứu não. Từ lúc còn trẻ Libet đã quan tâm đến câu hỏi, liệu có ebara MD thể đo đạc những quá trình diễn ra trong ý thức hệ. Cuối những năm 50 ông táo bạo quan sát một số bệnh nhân khoa Giải phẫu Thần kinh thuộc Bệnh viện Mount Zion. Các bệnh nhân đó chỉ được gây tê tại chỗ khi lên bàn mổ, một phần não của họ để lộ ra. Libet nối dây điện vào não và vừa kích thích bằng xung điện yếu vừa chăm chú quan sát bệnh nhân phản ứng lúc nào và như thế nào. Kết quả ngoạn mục: từ lúc kích thích vào vỏ não cho đến lúc bệnh nhân phản ứng kéo dài hơn nửa giây. Các thí nghiệm của ông năm 1964 làm Vatican giật mình, song đến lúc đó Libet vẫn chưa biết đến kết quả của hai đồng nghiệp. Họ cũng quan sát thấy một khoảng thời gian trì hoãn. Từ khi có chủ định cử động bàn tay cho đến khi cử động đó thực sự diễn ra kéo dài gần một giây. Kết quả đo đó làm Libet sửng sốt. Một giây giữa chủ định và hành động — một điều không thể chấp nhận đối với suy nghĩ bình thường. Ai định cầm tách trà lên thì sẽ làm việc đó tắp lự, vậy giây lát trì hoãn đã đo được đó diễn ra ở đâu?



2:40 AM
Phương Trinh
Posted in:












0 nhận xét:
Post a Comment